DỊCH NGÔN NGỮ

Được hỗ trợ bởi Dịch

CÁC CUỘC VẬN ĐỘNG

CÁC CUỘC VẬN ĐỘNG
chu-new-moiHọc tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.
chu-new-moiNói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục.
chu-new-moiMỗi thầy cô giáo là tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo.
chu-new-moiXây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực.

KHỐI CƠ QUAN NHÀ NƯỚC

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

5 khách và 0 thành viên

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Tieng_Anh_7_Tap_1__Unit_5_VIETNAMESE_FOOD_AND_DRINK__GETTING_STARTED__1_Listen_and_read.mp3 Tieng_Anh_7_Tap_1__Unit_4_MUSIC_AND_ARTS__GETTING_STARTED__1_Listen_and_read.mp3 Tieng_Anh_7_Tap_1__Unit_3_COMMUNITY_SERVICE__GETTING_STARTED__1_Listen_and_read.mp3 Tieng_Anh_7_Tap_1__Unit_1_MY_HOBBIES__GETTING_STARTED__1_Listen_and_read.mp3 E6_Unit_12_B5_p128.flv IOE_6_vong_23__all.flv IOE_6_vong_25_all.flv IOE_6_vong_24_all.flv IOE_6_vong_23_bai_3.flv IOE_6_vong_23_bai_2.flv IOE_6_vong_23_bai_4.flv IOE_6_vong_22_bai_4.flv IOE_6_vong_22_bai_1.flv IOE_6_vong_20_bai_1.flv IOE_6_vong_22_bai_2.flv IOE_6_vong_22_bai_3.flv IOE_6_vong_21_bai_4.flv IOE_6_vong_21_bai_3.flv IOE_6_vong_21_bai_2.flv

    DICTIONARY


    TRA THEO TỪ ĐIỂN:


    Truyện cười

    CHỌN TUỔI XÔNG ĐẤT

    1. Tuổi Giáp hạp với Kỷ, kỵ tuổi Canh – Mậu.
    2. Tuổi Ất hạp với Canh, kỵ tuổi Tân – Kỷ.
    3. Tuổi Bính hạp với Tân, kỵ tuổi Nhâm – Canh.
    4. Tuổi Đinh hạp với Nhâm, kỵ tuổi Quý – Tân.
    5. Tuổi Mậu hạp với Quý, kỵ tuổi Giáp – Nhâm.
    6. Tuổi Kỷ hạp với Giáp. kỵ tuổi Ất – Quý.
    7. Tuổi Canh hạp với Ất, kỵ tuổi Bính – Giáp.
    8. Tuổi Tân hạp với Bính, kỵ tuổi Đinh – Ất.
    9. Tuổi Nhâm hạp với Đinh, kỵ tuổi Mậu – Bính.
    10. Tuổi Quý hạp với Mậu, kỵ tuổi Kỷ – Đinh.

    POEMS

    (♥ Góc Thơ ♥)

    DANH NGÔN VỀ NGƯỜI THẦY

    "Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn." Uyliam Batơ Dit.
    "Không thể trồng cây ở những nơi thiếu ánh sáng, cũng không thể nuôi dạy trẻ với chút ít nhiệt tình." Can Jung.
    "Chúng ta không thể dạy bảo cho ai bất cứ điều gì, chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn trong họ." Galileo.
    "Giáo dục như ánh thái dương phản chiếu cả đến những gian nhà cỏ thấp bé, mái tranh của con nhà nghèo." Pestalogi.
    "Sự gương mẫu của người thầy giáo là tia sáng mặt trời thuận lợi nhất đối với sự phát triển tâm hồn non trẻ mà không có gì thay thế được." Usinxki.
    Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác. Usinxki.
    Đối với người giáo viên, cần phải có kiến thức, có hiểu biết sư phạm về quy luật xã hội, có khả năng dung lời nói để tác động đến tâm hồn học sinh. Có kỹ năng đặc sắc nhìn nhận con người và cảm thấy những rung động tinh tế nhất của trái tim con người. Xukhomlinxki.
    Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui swongs khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên. Gôlôbôlin.
    Dạy tức là học hai lần." G. Guibe.
    Trọng thầy mới được làm thầy. Ngạn ngữ Trung Quốc.
    Một gánh sách không bằng một người thầy giỏi. Ngạn ngữ Trung Quốc.
    Thầy giáo là đường tinh, học sinh là đường đã lọc. Ngạn ngữ Ba Tư.
    Một ông thầy mà không dạy cho học trò được việc ham muốn học tập thì chỉ là đập búa trên sắt nguội mà thôi. Horaceman.
    Đem việc làm mà dạy người thì người ta theo; chỉ đem lời nói mà dạy người thì người ta không phục. Đệ Ngũ luận.
    Người cha chính là người thầy đầu tiên của đứa trẻ. T. Thore.
    Phải tôn kính thầy dạy mình, bởi lẽ nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các thầy giáo cho ta phương cách sống đàng hoàng tử tế." Philoxêne De Cythêrê.
    Nào ai có giỏi hơn con kiến, thế mà nó chẳng cần nói một lời nào. Benjamin Franklin.
    Trò sẽ không bao giờ vượt được thầy nếu coi thầy là mẫu mực, chứ không phải là người ta có thể đua tranh. V.Bê-lin-xki (Nga).
    Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy." Tục ngữ Việt Nam.
    Muốn sang thì bắc cầu kiều,muốn con hay chữ phải yêu kính thầy. Tục ngữ Việt Nam.
    Tôi dường như không phải là thầy giáo...và những con đường dẫn đến trái tim tuổi thơ sẽ bị đóng kín đối với tôi nếu tôi chỉ là người đứng trên bục giảng. V.A. Sukhomlinxki.
    Chúc mọi người sống đẹp. http://nguyenducan06.violet.vn . Thân chào!!!

    FLAGCOUNTER

    HAPPY NEW YEAR

    Cập nhật tin tức

    Gốc > Thư Giản > Tiểu phẩm >

    NỖI ĐAU HIV

    Vân: Kính thưa các anh, các chị buổi nói chuyện hôm nay tôi xin được nói về
    HIV và AIDS. Vậy thì HIV là gì, AIDS là gì?
    Trước tiên tôi xin khẳng định rằng HIV và AIDS không phải là tệ nạn XH mà đây là căn bệnh thế kỷ. Bởi vì những người bị nhiễm HIV và AIDS không chỉ là những con nghiện hoặc những cô gái mại dâm. Mà tất cả chúng ta ai cũng có thể bị nhiễm nếu không biết cách tự phòng tránh cho mình.
    Gọi HIV và AIDS là căn bệnh thế kỷ vì hiện nay trên thế giới và ở nước ta chưa có một loại thuốc nào chữa được bệnh này. Những người bị nhiễm HIV một phần do kém hiểu biết và thiếu may mắn; chính vì vậy mà chúng ta không nên xa lánh hoặc kỳ thị những người nhiễm HIV. Trái lại chúng ta nên gần gũi họ, chia sẻ với họ để hiểu thêm về căn bệnh này.

    Điệp: Chị nói nghe thì dễ nhưng những người nhiễm HIV người ngoài kỳ thị họ cũng có, mà bản thân họ cũng kỳ thị chính bản thân họ ý chứ.

    Vân: Chính vì vậy chúng ta nên nhớ, hiện tại chúng ta đang sống chung với HIV, chúng ta nên thông cảm, chia sẻ với người bị HIV đó là cách tốt nhất để chúng ta hiểu về căn bệnh này và biết cách tự phòng tránh cho mình.

    Điệp: Nói dễ vậy chứ mấy ai mà dám cho mình cái can đảm đó chứ.

    Vân: Có đấy; các anh có tin không. Tôi xin kể một câu chuyện về chính bản thân tôi nhé. Chuyện sảy ra sau cái chết của chồng tôi, nửa tháng sau tôi và mẹ chồng tôi bắt đầu đi chợ.


    Minh: (người mẹ đi ra ) Ai mua bánh đây, ai mua bánh đây. Chú Hưng ơi! Chú ăn hộ chị cái bánh, đấy từ hôm cháu mất, chị mệt quá, hôm nay mới đi chợ buổi đầu tiên, nhưng sao hàng quán ế thế cơ chứ.

    Hưng, Thành đi ra: Chị ạ chị còn mệt chị đi bán bánh làm gì cho khổ. Cứ ở nhà, cháu vừa mới mất, tiền phúng viếng của cháu, chị với mẹ con con Vân ăn mấy tháng chắc gì đã hết.

    Minh: ( người mẹ ) Các chú cứ nói thế, không đi chợ lấy gì mà ăn, lúc cháu nó nhắm mắt xuôi tay, mẹ con tôi đã nhẵn túi rồi. Chú biết đấy cháu nó ốm đau mấy tháng trời. Tiền thuốc thang cho cháu không đủ, tôi còn phải vay thêm, được chút tiền phúng viếng tôi vừa lo trả nợ lại lo ma chay cho cháu, vì thế vẫn chưa có tiền mà làm cho cháu cái nhà tử tế nữa chú ạ.

    Hưng
    : Gớm nhà chị cứ vẽ chuyện, nó bị Si đa có chữa thì cũng chết, chữa làm gì cho tốn công, tốn của.

    Minh: ( người mẹ ) Khổ quá! Thế chú bảo phải làm sao, con mình rứt ruột đẻ ra, nó bệnh tật như vậy, thôi thì còn nước còn tát chú ạ.

    Thành: Chuyện nó làm, nó tự gánh lấy hậu quả, tại nhà chị cứ nuông chiều nó quá nên nó mới vậy, mà có phải nó chết là xong đâu, còn để lại bao nhiêu hậu quả. Bà con hàng xóm phải chịu kia kìa.

    Minh
    ( người mẹ): Thôi thì cháu nó bệnh tật như vậy, mà được các cô các chú quan tâm, sang nhà giúp đỡ cơm nước mấy ngày, nhà tôi mẹ goá, con côi cũng ơn các cô các chú lắm.

    Hưng: Giời ạ tôi biết thừa con chị chết vì bệnh Si đa, nhưng vì tình làng, nghĩa xóm, tôi vẫn sang giúp đỡ, bây giờ tôi đang vái cả linh hồn, nghĩ đến uống nước, uống non nhà chị không biết có lây bệnh không này.

    Minh ( người mẹ) Không sao đâu cô ạ, nó bị như vậy cán bộ tuyên truyền cũng đã tư vấn cho nó làm cách nào để không lây cho cộng đồng rồi cô ạ.

    Thành: Nó biết cách phòng tránh cho mọi người thì sao chứ. Còn đàn chó nhà em kia kìa, con nào con ấy đẹp ơi là đẹp, thế mà hôm con nhà chị mất. Cả đàn chó nhà em công nào là bông, băng, nào là gạc về nhà phát kinh cả lên, đấy mấy ngày hôm sau tôi phải đập chết 6 con chó đẹp ơi là đẹp để đem chôn, không sợ nó cắn người ta lây bệnh thì khổ cho người ta.

    Minh ( người mẹ ): Toàn bộ những thứ chuẩn bị nệm cho cháu, tôi đã cho hết ra sau nhà, có tường bao, có con chó nào vào được đâu, sau 3 ngày nhà tôi tẩm xăng đốt hết còn gì.

    Thành: Bây giờ nhà chị nói sao mà chẳng được. Thôi bánh của nhà chị chúng tôi cũng chẳng dám ăn đâu, tốt nhất chị mang đi xa xa mà bán , may ra còn bán được, chứ ở quanh đây không ai dám ăn đâu , bây giờ chúng tôi vội lắm, thôi chào chị, mình đi anh Hưng.

    ( Người mẹ ngồi xuống đất, bật khóc ).

    Vân ( chạy ra ): Trời ơi sao tôi khổ thế này? Anh Long ơi tại sao anh lại bỏ Mẹ, bỏ em và con mà đi sớm như thế. Để cho mẹ con em khổ thế này.

    Minh ( người mẹ ): ơ Vân sao con lại khóc ở đây, mẹ tưởng hôm nay con đi xin cho cháu đi học chứ.

    Vân:
    Sao mẹ lại ở đây? Mẹ bán hết bánh chưa?

    Minh ( người mẹ): Không được cái nào con ạ, họ sợ nhà mình họ có dám ăn đâu. Còn con có xin được học cho cháu không con?

    Vân: Không mẹ ạ, họ hẹn mãi, hôm nay con đến hỏi, họ trả đơn lại, họ không nhận, vì nó là con của người nhiễm HIV, nên phụ huynh học sinh khác bảo, nếu nhận cháu, họ sẽ cho con họ ở nhà để khỏi bị lây HIV. Thôi đành cho cháu ở nhà vừa làm vừa trông cháu vậy.

    Minh
    ( người mẹ): Mẹ tiếc quá, còn chỗ bánh này, không biết làm sao bây giờ.

    Vân:
    Mẹ cứ mang về nhà mà ăn để khỏi phải nấu cơm mẹ ạ, mẹ nghỉ mấy ngày
    rồi tìm việc khác mà làm, ngày mai con sẽ mở cửa hàng, mai mẹ ở nhà trông cháu cho con đi.

    Minh
    ( người mẹ): Thôi thì đành phải vậy thôi, biết làm sao được mẹ con mình về
    thôi con. Cố mà sống để nuôi con, khổ đến mấy cũng phải sống con ạ.

    Phong:
    Vân ơi, Vân ơi.

    Vân: Gì đấy? Cậu sang chơi à, cậu về lâu chưa?

    Phong: Tớ về tối qua, biết tin chồng cậu mới mất, nên sang chơi. Thắp cho anh ấy nén hương, tiện nhờ cậu cắt tóc cho luôn.

    Thành ( bố Phong ) Phong ơi, phong ơi.

    Phong: Làm gì mà Bố hốt hoảng gọi ầm lên vậy, con đã bảo là con sang nhà Vân chơi rồi cơ mà.

    Thành
    ( Bố phong ): Mẹ mày thì mù giở, mày xin sang đây cũng cho đi; còn mày thì ngu lắm con ạ, chưa thấy ai ngu như mày, con ơi là con.

    Phong: Bố hay thật có chuyện gì về nhà hẵng nói., thôi bố về trước đi, con cắt tóc xong con sẽ về.

    Bố Phong:
    Giời ạ: Tóc với chả tai, đầu với chả đít, ở Hà Nội không cắt mò về đây cắt với chả tỉa, mày biết mười mươi rồi mà vẫn đâm đầu vào là làm sao, sơ sẩy một tý là chết đấy con ạ, về ngay cho tao.

    Vân:
    Chú ơi!

    Bố Phong: Không có chú cháu gì cả, chị bị như thế chị phải biết thân, biết phận
    chứ.

    Vân:
    Ngồi khóc.

    Phong: Thôi bố về ngay đi tí nữa con về. Vân ơi tớ xin lỗi về hành động của bố tớ, tớ không ngờ cậu lại phải sống khổ sở như vậy, và không ngờ bà con xóm giềng, và ngay cả bố mình cũng có những lời nói và hành động như vậy. Tại sao họ lại không biết gì về HIV thế nhỉ, chắc họ nghĩ cứ đến gần, tiếp xúc với người bệnh là sẽ bị lây ngay ý.

    Thôi cậu đừng khóc nữa. tớ đã tốt nghiệp rồi tớ học về Y, tớ đang xin việc
    ở đơn vị Quân đội gần xã mình. Về đây tớ sẽ tham gia sinh hoạt đoàn cùng địa phương, sẽ tuyên truyền về HIV/AIDS.

    Còn cậu tớ sẽ xin với chị họ mình làm ở trạm Y tế xã, cho cậu làm cộng tác viên tiếp cận cộng đồng, cậu hãy từ thực tế mình đã trải qua, giúp mọi người hiểu, để những nạn nhân kế tiếp theo cậu sẽ không phải sống dưới sự khinh bỉ, kỳ thị như cậu đã phải trải qua.

    Vân:
    Tớ sợ tớ không làm được, sợ mọi người không lắng nghe.

    Phong: Cậu phải vượt qua chính mình, phải vươn lên thì cậu mới mong mọi người hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của cậu. Nên nhớ cậu làm vậy không phải cho riêng cậu mà là cho tất cả mọi người hiểu thêm về HIV và AIDS.

    Vân: Được, vì tớ, vì cộng đồng, tớ sẽ cố hết sức mình.

    Vân: Đấy cấc anh các chị thấy không, tôi đã phải sống như thế đấy, may mà xung quanh tôi vẫn còn những người bạn, họ đã động viên khích lệ tôi đứng lên.

    Thưa các anh, các chị HIV không lây qua đường ăn uống, tiếp xúc thông thường, như ôm hôn, bắt tay, dùng chung nhà vệ sinh, ngủ chung giường. HIV lây qua máu, như dùng chung bơm kim tiêm với người nhiễm HIV, chuyền máu, từ mẹ sang con khi mang thai, qua đường tình dục.
    Xin mọi người đừng tránh xa người bệnh mà hãy tiếp cận họ, để hiểu thêm về HIV. Trong mấy năm gần đây trên địa bàn chúng ta có nhiều người phải xa rời cuộc sống khi tuổi đời còn rất trẻ, vì sự đua đòi và thiếu hiểu biết về HIV, để lại bao đau đớn cho gia đình, người thân, làm cho vợ mất chồng , con thiếu bố, bao nhiêu cụ già tóc đã điểm hoa râm, lại phảI tiễn đưa con trẻ trong nỗi đau đớn vô bờ. Cùng với nó là sự tủi hờn trước sự kỳ thị xa lánh của bà con chòm xóm, của bạn bè, làm cho cuộc sống đã cực khổ lại càng cực khổ hơn, đã đau xót lại càng đau xót hơn. Do đó thông qua hội thi này tôi muốn gửi tới mọi người một thông điệp là “ Hãy dang rộng vòng tay yêu thương đối với người bệnh và gia đình có người nhiễm HIV”.

    ST
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Đức An @ 17:57 31/12/2010
    Số lượt xem: 400
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến